Thông Báo

Collapse
No announcement yet.

Thơ mới in trên báo (từ năm 2015)

Collapse
This topic is closed.
X
X
 
  • Chọn Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • #46
    Bài thơ được viết tặng cho cô Lan Hương, giáo viên môn anh văn trường Võ Thị Sáu, trong chuyến tham quan tỉnh Đắc Lắc của trường. Cô có xin được đề tặng tên trong bài thơ nhưng Thanh Trắc Nguyễn Văn nói không cần. Tên của cô đã được ẩn giấu kìn đáo trong câu thơ: "Cành lan hương tỏa nhớ ai say?".

    Cô Lan Hương thường dạy các lớp 12 do Thanh Trắc Nguyễn Văn chủ nhiệm. Nhiều em học sinh nói cô rất khó, qua bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn muốn nói cô cũng rất lãng mạng đấy chứ!

    -------------------------------------------------







    BAN MÊ THU KHÚC

    Mùa thu Ban Mê, cà phê đen
    Nụ cười sương khói lạ hay quen?
    Chạm ly uống cạn lời đêm vắng
    Sóng sánh cao nguyên, lấp lánh đèn.

    Ban Mê lung linh, Ban Mê mưa
    Nhạt nắng môi em gió lạnh vừa
    Thơ xưa thả lại bên hồ cũ
    Em có tìm không, có đến chưa?

    Ta nghe đàn em trên non cao
    Suối reo róc rách, lá gọi chào
    Theo đàn dê trắng ta lên đỉnh
    Cùng em múa hát hái trăng sao.

    Ta đưa nhau về thăm Buôn Đôn
    Tìm dấu voi đi, tiếng thét dồn
    Chiêng cồng gõ vọng hồn sương núi
    Thắp bừng ánh lửa níu hoàng hôn.

    Xa em, xa Ban Mê chiều nay
    Người đi hồ Lak nắng thu gầy
    Rượu cần chưa uống, giờ không uống
    Cành lan hương tỏa nhớ ai say?

    Thanh Trắc Nguyễn Văn
    Mời các bạn tham quan nhà riêng:
    Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

    Comment


    • #47






      CON THUYỀN GIẤY

      Con thuyền xưa bằng giấy
      Anh thả vào ước mơ
      Thuyền trôi giữa dòng mưa
      Bập bềnh trên sóng nước.

      Em ngồi bên cửa lớp
      Con thuyền ghé làm quen
      Em đẩy. Thuyền lật nghiêng
      Lắc lư rồi trôi tiếp!

      Em cười đôi mắt biếc
      Màu áo trắng như mơ
      Con thuyền cũng ngẩn ngơ
      Lặng trôi và trôi mãi...

      Con thuyền nay bằng giấy
      Anh thả về tuổi thơ
      Thuyền trôi giữa dòng mưa
      Cũng bồng bềnh sóng nước.

      Nhưng người em thuở trước
      Năm tháng ấy về đâu?
      Con thuyền cũ nghiêng chao
      Giữa đôi dòng thương nhớ.

      Trời mưa bong bóng vỡ
      Phượng rụng ướt mùa thi
      Có một chiếc thuyền đi
      Bên thềm xưa trôi mãi...


      Thanh Trắc Nguyễn Văn
      Mời các bạn tham quan nhà riêng:
      Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

      Comment


      • #48
        Một chiều lên Đà Lạt do trời lạnh quá nên Thanh Trắc Nguyễn Văn ngủ vùi trong khách sạn. Đến tối bạn bè rủ đến thăm nhà một người đẹp Đà Lạt cũng là một bạn thơ tên là Hồng Mơ. Khi đến nơi Thanh Trắc Nguyễn Văn vẫn còn buồn ngủ nên mắt cứ lim dim. Cô Hồng Mơ thấy vậy mới bảo Thanh Trắc Nguyễn Văn sáng tác một bài thơ lên Đà Lạt mà mắt lim dim! Khi bài thơ viết xong, Hồng Mơ xin bài thơ và xin được đề tặng. Thanh Trắc Nguyễn Văn bảo không cần vì hai từ "Hồng Mơ" đều có trong bài thơ. Riêng tên Mơ của người đẹp đã được nhắc đến bốn lần trong khổ thơ giữa:

        "Đà Lạt ta về tìm trái mơ
        Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
        Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
        Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!"

        Và như một định mệnh, vài năm sau Hồng Mơ lấy chồng là một Việt kiều ở Úc. Sau khi lấy chồng Hồng Mơ biệt tích luôn không còn sáng tác thơ nữa, để lại tiếc nuối không nguôi cho nhiều người trong đó có Thanh Trắc Nguyễn Văn.


        --------------------------------------------------------







        ĐÀ LẠT TA VỀ

        Đà Lạt ta về tìm trái thông
        Tìm thông chợt thấy má em hồng!
        Má em hồng quá thông không rụng
        Rụng xuống hồn ta chút gió dông!

        Đà Lạt ta về tìm trái mơ
        Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
        Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
        Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!

        Đà Lạt ta về tìm trái tim
        Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?
        Em nhặt được không thì trao lại
        Thương giùm gã ấy mắt lim dim!

        Thanh Trắc Nguyễn Văn
        Last edited by thanhtracnguyenvan; 18-07-2016, 04:40 AM.
        Mời các bạn tham quan nhà riêng:
        Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

        Comment


        • #49
          Kính mời các bạn yêu thơ đọc bài thơ đã in trên báo Cần Thơ Chủ Nhật số 127 (4429), ngày 15.5.2016. Tựa bài thơ Ban Biên Tập có rút ngắn lại là Ngày Ra Trường

          -----------------------------------------------------------------------








          KHÚC HÁT NGÀY RA TRƯỜNG

          Thôi, từ giã giảng đường

          Từ giã tuổi sinh viên
          Chúng mình ra đi để mang hoài nỗi nhớ
          Hoa phượng vĩ chiều nay tưng bừng nở
          Đỏ thắm ven trời. Những cánh chim bay.

          Ngày mai xa rồi ta biết nói gì đây

          Ánh mắt ấy nhìn ai chợt có gì khang khác!
          Tạm biệt nhé con đường về xanh mát
          Bao dấu chân xưa. Sao xao xuyến bồi hồi?

          - Em sẽ về miền đất ấy xa xôi...

          Lời nói khẽ như bao lời muốn nói
          Mái trường xa sẽ đón chào cô giáo mới
          Và tình yêu thoảng nhẹ trong chiều.

          Họ bên nhau chưa nói được nhiều

          Lòng mải hẹn những phương trời xa lắc!
          Để những ước mơ thầm thì khẽ hát
          Khúc - hát - vào - đời những mơ ước lứa đôi...

          Thanh Trắc Nguyễn Văn
          Mời các bạn tham quan nhà riêng:
          Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

          Comment


          • #50






            VẪN CÒN ĐÂY

            (Tặng Cảnh Tiên và lớp 11E)


            Vẫn còn đây

            Năm công chúa ngày xưa
            Năm cô bé với năm cái cười rất "quái"!
            Mùa xuân đi qua rộn ràng trong lớp ấy
            Có chú ve sầu chợt thức khóc trên cây.

            Vẫn còn đây

            Năm tà áo trắng tung bay
            Năm nhịp guốc cùng khua đều lóc cóc
            Xe vẫn dựng quanh những hàng bún ốc
            Hoa điệp rơi vàng trong nhịp muỗng leng keng.

            Vẫn còn đây

            Năm bài hát thân quen
            Năm giọng "hú" của một thời tóc bím!
            Những chiếc nơ xanh, trắng, vàng, đỏ, tím
            Vẫn lúc lắc bay, ngúng nguẩy trong chiều…

            Kỷ niệm vọng về từ năm tháng cô liêu

            Trang giấy cũ bỗng nhớ nhung màu phượng cũ
            Một chiếc lá rơi giữa sân trường nắng rũ
            Mùa hạ đâu rồi
            Áo trắng ấy
            Ngày xưa?


            Thanh Trắc Nguyễn Văn
            Mời các bạn tham quan nhà riêng:
            Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

            Comment


            • #51
              Bài thơ được viết tặng cho một nữ sinh có tên là Minh Thu vào khoảng năm 1986. Bài thơ lúc đầu rất dở, tác giả phải chỉnh sửa nhiều lần và cuối cùng được một tờ báo cho đăng lần đầu tiên vào năm 1994.

              ------------------------------------------------------------








              HẠ NHỚ

              Là nhớ gì không nhỏ?
              Ngày ấy em rời trường
              Nắng chiều vương trong mắt
              Ngập ngừng và mông lung.

              Ta ngẩn ngơ lặng ngắm
              Cánh phượng hồng rụng rơi
              Sân trường mùa hạ thắm
              Bóng em xa, xa rồi...

              Là thấy gì không nhỏ?
              Sao vội vàng quay lưng
              Đầu cành ve nức nở
              Chiếc lá sầu rưng rưng.

              Bước giày em thầm lặng
              Bỗng chốc hóa xa vời
              Ta về qua cửa lớp
              Bụi phấn còn rơi rơi.

              Là xa rồi đấy nhỏ
              Kỷ niệm những ngày thơ
              Người em xưa áo trắng
              Hình bóng giờ trong mơ.

              Trời xanh kia thăm thẳm
              Mùa hạ biết còn không
              Mùa thu sao đến chậm
              Để buồn ta mênh mông?


              Thanh Trắc Nguyễn Văn
              Mời các bạn tham quan nhà riêng:
              Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

              Comment


              • #52
                Bài thơ viết tặng cho Khả Tú, một cô gái có đôi má bầu bầu: " Mùa đông cháy đôi má bầu ửng đỏ"

                -------------------------------------------------------------------------------------








                KHÚC HÁT MÙA ĐÔNG

                Này cô bé mùa đông về đấy nhé
                Nhớ thương ai sao khoác áo len hồng?
                Ta cô độc mang nỗi buồn hóa đá
                Gió Sài Gòn nghiêng ngả nắng trên sông.

                Gió lạnh lắm bé ơi đừng vội bước!
                Cây không chao nhưng run rẩy bên đường
                Tóc bé thả bồng bềnh mây ký ức
                Theo áo dài ta chợt vấp làn hương…

                Ta thảng thốt nhớ tháng ngày đi học
                Thuở theo ai ngong ngóng bước đợi chờ
                Mùa đông khóc thương tình ta câm lặng
                Trăng phương nào ta còn mãi bơ vơ?

                Giờ gom lại những mảnh tình vụn vỡ
                Đốt mùa đông ta sưởi trái tim mình
                Mùa đông cháy đôi má bầu ửng đỏ
                Bé không cười sao ánh mắt lung linh?

                Xin từ giã áng mây buồn xám ngắt
                Ta theo em tìm đón nắng mai hồng
                Mùa xuân biếc vẫn ngập ngừng phía trước
                Bé chớ quay nhìn kẻo thấy mùa đông.

                Thanh Trắc Nguyễn Văn
                Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                Comment


                • #53






                  QUÊ NGHÈO

                  Một hôm gom nắng ta về
                  Gặp em ngồi xõa tóc thề dưới hiên
                  Tang bồng còn được chút duyên
                  Trao em mừng thấy cười nghiêng má hồng.

                  Một hôm gió lạnh bờ sông
                  Thương cha mòn mỏi gánh gồng hoàng hôn
                  Con tôm cái tép quá khôn
                  Vớt lên chỉ thấy mảnh hồn rong rêu.

                  Một hôm nghe tiếng quạ kêu
                  Nửa đêm thao thức chị khêu ngọn đèn
                  Người đi biền biệt nhớ quên
                  Thủy chung hóa lá rụng thềm cuối thu.

                  Một hôm nhớ giọng mẹ ru
                  Con quỳ khóc dưới dốc mù bụi xa
                  Bỏ quê quên mất mẹ già
                  Con đường gánh cải giờ là khói hương…


                  2014
                  (Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 48, ngày 28.12.2014)


                  Thanh Trắc Nguyễn Văn
                  Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                  Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                  Comment


                  • #54
                    Nhân lễ Vu Lan xin được giới thiệu lại một bài thơ viết về Mẹ đã đăng trên báo Vĩnh Long năm 2014

                    -------------------------------------------------------------------







                    MẸ

                    “Mẹ già như chuối chín cây”
                    Thời gian nặng chuyến đò đầy chông chênh
                    Chở bao câu hát bồng bênh
                    Gió đưa gió đẩy mông mênh chín chiều.

                    Chiều nay chim vịt kêu nhiều
                    Xiên xiên nắng đến, xiêu xiêu mưa về
                    Lá vàng vàng nhói chân đê
                    Hoàng hôn tím tím lối về mẹ xưa
                    Đâu thời thúng gạo rổ dưa
                    Mặt trời mẹ gánh sớm trưa chợ làng?

                    Con giờ hết bước đa đoan
                    Đi tìm bóng mẹ bàng hoàng nỗi đau
                    Cù lao chín chữ cao sâu
                    Nổi chìm chìm nổi bạc đầu mới hay!

                    Muộn màng khóc ướt gió mây
                    Trên cao phải bóng trăng gầy mẹ tôi?


                    Thanh Trắc Nguyễn Văn
                    Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                    Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                    Comment


                    • #55






                      QUÊ NGHÈO

                      Một hôm gom nắng ta về
                      Gặp em ngồi xõa tóc thề dưới hiên
                      Tang bồng còn được chút duyên
                      Trao em mừng thấy cười nghiêng má hồng.

                      Một hôm gió lạnh bờ sông
                      Thương cha mòn mỏi gánh gồng hoàng hôn
                      Con tôm cái tép quá khôn
                      Vớt lên chỉ thấy mảnh hồn rong rêu.

                      Một hôm nghe tiếng quạ kêu
                      Nửa đêm thao thức chị khêu ngọn đèn
                      Người đi biền biệt nhớ quên
                      Thủy chung hóa lá rụng thềm cuối thu.

                      Một hôm nhớ giọng mẹ ru
                      Con quỳ khóc dưới dốc mù bụi xa
                      Bỏ quê quên mất mẹ già
                      Con đường gánh cải giờ là khói hương…

                      Thanh Trắc Nguyễn Văn
                      Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                      Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                      Comment


                      • #56






                        ĐÊM ĐEN...

                        Thà đi về phía không em
                        Còn hơn thấy mảnh trăng quên cuối chiều
                        Quả thông nâu vẫn rụng nhiều
                        Nhưng hoàng hôn tím cứ liêu xiêu buồn.

                        Thà đi về phía mưa tuôn
                        Thả giọt nước mắt xuống nguồn sông sâu
                        Còn hơn thấy nắng qua cầu
                        Màn đêm lơi lả đổi màu bão dông.

                        Thà đi về phía hư không
                        Nỗi đau khắc giữa mênh mông đất trời
                        Còn hơn thấy dã quỳ rơi
                        Một câu gian dối vạn lời giá băng.

                        Thà đi về phía xa xăm
                        Còn hơn chạm mặt nhủ thầm không quen
                        Quay lưng giữa phố không đèn
                        Giọt đau ném trả đêm đen cuộc tình...

                        Thanh Trắc Nguyễn Văn
                        Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                        Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                        Comment


                        • #57
                          Bài thơ viết về tuổi học trò vừa đăng trên báo Văn Nghệ Ninh Thuận số 94 năm 2016.

                          ---------------------------------------------------------------------







                          MÂY

                          Ngày xưa mây ở trên trời
                          Ta rủ mây xuống làm người trần gian
                          Theo ta mây cũng lang thang
                          Những chiều tan học dưới hàng me xanh.

                          Thương thời cóc ổi qua nhanh
                          Một hôm mây lớn bỗng thành nàng tiên
                          Nàng tiên đã đẹp lại hiền
                          Sao mơ mộng mãi những miền xa xôi?

                          Bây giờ mây bỏ về trời
                          Mình ta ở lại sống đời trần gian...
                          Phố chiều ai đó lang thang
                          Lệ mây rơi nhớ ướt hàng me xưa!

                          Thanh Trắc Nguyễn Văn
                          Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                          Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                          Comment


                          • #58







                            NHỚ PHAN RÍ

                            Đã lâu lắm anh không về Phan Rí
                            Chạy theo em những tối bắt còng
                            Đuốc lấp loáng trên triền cát ướt
                            Soi gió lùa lạnh buốt mùa đông.

                            Em mười sáu mắt xinh tròn lúng liếng
                            Thả hồn anh đắm đuối những bãi bờ
                            Gã còng nhỏ vung đôi càng lớ ngớ
                            Ngo ngoe nhìn gắp vụng hạt sương mơ.

                            Biển một bên- dập dềnh chao sóng
                            Em một bên- tóc lộng mây trời
                            Còng trên cát anh vồ cứ trượt
                            Kỷ niệm cười lấp lánh ánh sao rơi.

                            Bên bếp lửa đôi mình ngồi nấu cháo
                            Nước chợt sôi lúng búng những nỗi niềm
                            Anh thêm củi chỉ thêm vào bối rối
                            Khói cay nồng đặc quánh bóng biển đêm.

                            Tô cháo ấy em rắc đầy hành lá
                            Còng ngọt đậm đà, gạch đỏ hơn son
                            Anh húp mãi cạn cùng nỗi nhớ
                            Đến bây giờ vị đầu lưỡi còn ngon!

                            Anh đi xa nhớ miền quê biển
                            Nhớ mắt em xưa, nhớ món cháo còng
                            Gió du lãng trải tháng ngày phiêu bạt
                            Bỗng lặng lờ neo nhớ bến mong...

                            Thanh Trắc Nguyễn Văn
                            Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                            Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                            Comment


                            • #59
                              Xin đuọc giới thiệu chùm thơ tứ tuyệt (bốn câu) đã đăng trên trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 60, ra ngày 30.8.2016

                              ----------------------------------------------------------------------------------








                              ÁO DÀI

                              (Tặng Chu Thanh Hoài)

                              Áo dài bước nhẹ rồi xoay
                              Nụ cười xinh xắn ngất ngây đất trời
                              Em đừng cười nữa em ơi
                              Kẻo tôi hóa đá một đời tương tư!

                              Thanh Trắc Nguyễn Văn



                              TÌNH VỠ

                              Tình em như cánh chuồn chuồn
                              Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi
                              Dây trầu chưa quấn chợt rơi
                              Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa…


                              Thanh Trắc Nguyễn Văn
                              Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                              Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                              Comment


                              • #60
                                Xin được giới thiệu một bài thơ vừa được đăng trên báo Nhi Đồng số 43, ra ngày 21.10.2016. Bài thơ được viết tặng cho con gái tôi, bé Như Ngọc.

                                -----------------------------------------------------------------------









                                BẦU TRỜI VÀ ÁNH TRĂNG

                                Bầu trời dịu nắng
                                Bầu trời của cha
                                Ánh trăng hiền hòa
                                Ánh trăng của mẹ.

                                Những ngày đi học
                                Mưa lạnh ngập đường
                                Cõng con đến lớp
                                Cha cười yêu thương.

                                Nhặt từng hạt thóc
                                Nâng từng phấn hoa
                                Cha là cánh gió
                                Dìu con bay xa.

                                Đêm nằm mẹ kể
                                Chuyện cổ tích xưa
                                An Tiêm trồng dưa
                                Sơn Tinh trị thủy.

                                Lời ru, điệu lý
                                Ngấm vào chiêm bao
                                Hương đêm ngọt ngào
                                Từng câu mẹ hát.

                                Bầu trời dịu nắng
                                Bầu trời của cha
                                Ánh trăng hiền hòa
                                Ánh trăng của mẹ.

                                2016

                                Thanh Trắc Nguyễn Văn
                                Mời các bạn tham quan nhà riêng:
                                Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

                                Comment

                                Working...